Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook” – Day 15
Link: https://www.facebook.com/photo/?fbid=712004181725767&set=a.325506160375573

Mình đã “rơm rớm” nước mắt trong buổi học của lớp Luyện Viết 30 Ngày hôm nay, chỉ vì một câu: “Ai rồi cũng trở thành khách trong ngôi nhà của mình.” trong bài viết chị Hảo chia sẻ cho cả lớp nghe. Chỉ một câu, không dài dòng nhưng đủ khiến cho mình cảm thấy xót xa vô cùng. Như có ai đó lấy kim châm vào đầu ngón tay, một cảm giác nhói đau trong tích tắc khiến cho nước mắt mình chực trào.
Mình đi nước ngoài 5 năm, về nhà được 3 lần. Thật ra nếu không có đợt về nhà bất ngờ hồi tháng 3 thì mình chỉ về hai lần thôi. Mỗi lần về nhà mình đều cảm thấy như một “người khách”. Dù mình vẫn được gia đình yêu thương, chăm sóc, vẫn có bạn bè dang rộng vòng tay ôm mình thật chặt, đâu đó trong mình vẫn là cảm giác tủi thân không thể nào khỏa lấp.
Nhiều người nghe mình chia sẻ, tâm sự như thế, không bực dọc cũng “hờn dỗi” nhận xét: “Nhớ nhà thì về đi, có ai bắt ép gô cổ phải đi xa thế đâu, rồi lại ngồi đấy mà khóc lóc!”. Nhưng có mấy ai hiểu, có những thứ mình đã lựa chọn thì phải hoàn thành trách nhiệm cho đến cùng. Có những ước mơ, dự định mình muốn theo đuổi bằng chính năng lực của bản thân. Có những việc mình muốn làm, có những nơi mình muốn đặt chân đến, và mình thực sự muốn thực hiện những khoảnh khắc ấy trong những năm tháng tuổi trẻ của mình.
Mình tin rằng, rất nhiều bạn ngoài kia cũng đồng cảm với mình. Chúng ta ai rồi cũng sẽ lớn lên, trưởng thành và bắt đầu cuộc sống tự lập. Ta đều mong muốn được xây nên ngôi nhà bằng chính hai bàn tay trắng, tạo dựng tổ ấm của riêng ta. Nhưng dù có đi bao xa, nhà vẫn luôn ở đó, có những người chờ đợi ta. Ta tự nhìn nhận mình là một “vị khách”, nhưng trong ngôi nhà ấy, ta vẫn luôn là đứa trẻ mà gia đình bao bọc, chở che. Nhiều khi buồn vu vơ thế thôi, nhưng trong thâm tâm mình biết rằng nhà ở đâu cũng là nhà ấy mà! Nên mỗi lúc được về nhà, hãy dành thật nhiều thời gian bên gia đình và tận hưởng những giây phút ấm áp hiếm hoi đó nhé. Và khi rời đi, quay lại ngôi nhà khác, cũng đừng quá âu sầu. Chỉ cần đó là nơi ta cảm thấy an toàn, là nơi có những người mình yêu thương, là nơi mình tự tay vun vén, chăm chút cho cuộc sống thường ngày, đó cũng là một cảm giác ấm áp. Vì “nhà” đâu phải chỉ nơi chốn, mà chính là cảm giác tìm được nơi trái tim ta thuộc về.
P/S: Đợt rùi về cũng có nhiều hình đẹp nhưng nhìn lại thấy tấm này đăng bài là hợp nhất tại vì bạn mình ghi chữ “She’s home”. Lúc ấy mình nghĩ định nghĩa của hạnh phúc là thế này thôi chứ còn gì nữa. Sáng Chủ Nhật chạy qua ú oà bà bạn thân xong bả chở đi ăn tô miến gà Kỳ Đồng, uống ly nước mía là thấy trọn vẹn lắm òi :)))))) với những người con xa xứ thì cái này chính là niềm hạnh phúc xa xỉ lâu lâu một lần đó.
