[2026] Mình đi dạy để … được học!

Published by

on

Nhìn lại năm 2025, thành tựu lớn nhất mình đã gặt hái được không phải là được lên chức, tăng lương, cũng chẳng phải một lễ cưới hoành tráng và lộng lẫy, mà chính là cơ duyên được trở thành giảng viên đứng lớp Content For Beginners tại GIGAN TRAINING CENTER. Dạy học là công việc cuối cùng mình nghĩ mình sẽ làm, nhưng cuối cùng việc đi dạy lại bồi đắp cho mình sự vững vàng về cả chuyên môn lẫn tinh thần, gia tăng sức mạnh để mình chinh phục những cột mốc kể trên. Không chỉ dừng lại ở đó, trở thành một giảng viên còn giúp mình tìm ra rất nhiều câu trả lời cho những vấn đề mình băn khoăn bấy lâu: về nền tảng kiến thức mình đã có, về sự kết nối với những người xung quanh, và quan trọng hơn hết là về chính bản thân mình.

1. Đi dạy để học hỏi thêm kiến thức chuyên môn, củng cố nền tảng

Về bản chất, mình không phải là người thông minh, nhưng lại là một người rất chăm chỉ và ham học. Mình cảm thấy bất cứ điều gì mới mẻ trên đời cũng có thể giúp đầu óc mình được mở mang, có cơ hội tư duy, phân tích và nảy sinh ra những ý tưởng mới. Dù tâm trạng mình có đang ở dưới đáy vực, dù mình có đang cảm thấy chán nản và muốn bỏ cuộc, chỉ cần được học những điều mới mình lại cảm thấy tràn đầy năng lượng và động lực để tiếp tục những công việc dang dở. Khi nhận nhiệm vụ dạy các bạn content newbie trong lớp Content For Beginners, mình cũng tự nghiền ngẫm lại những điểm lý thuyết cơ bản và cập nhật ví dụ minh hoạ sâu sát với tình hình thực tế trên thị trường từ các thương hiệu lớn nhỏ, các dự án mình đã từng làm. Mình chợt nhận ra có nhiều kiến thức mình từng học nhưng lâu quá không nhớ đến, cũng chẳng đụng vào, như những chiếc rương báu bám bụi đang dần trôi vào lãng quên. Nếu không đi dạy, có lẽ mình vẫn sẽ miệt mài đi làm, mải miết chạy theo guồng quay của công việc, mà quên đi rằng mình luôn phải củng cố những kiến thức ấy như một lớp nền vững chắc. Mình phải liên tục bồi đắp lớp nền ấy bằng những sự đúc kết, chiêm nghiệm từ chính trải nghiệm và kinh nghiệm cá nhân thì mình mới trở thành một “điểm tựa” cho sự nghiệp của chính mình cũng như học viên của mình. Nghĩ là làm, trong suốt quá trình giảng dạy, mình xem mỗi câu hỏi của học viên là một cơ hội để rà soát lại những bài học mình đã biết, hoặc một cánh cửa sổ để mở ra những thông tin có thể mình chưa biết.

2. Đi dạy để học cách giao tiếp, kết nối với mọi người sâu sắc hơn

Bên cạnh đó, mình luôn xem mỗi người hợp tác, làm việc, học tập cùng mình trong môi trường này như một “người thầy”. Ai cũng mang đến cho mình rất nhiều điều đáng để học hỏi từ chuyên môn đến cách giao tiếp, phối hợp công việc với nhau. Đầu tiên là chị Hảo, một người mà mình luôn tìm thấy rất nhiều điều đáng để học hỏi và tự soi chiếu cho bản thân. Mình học chị Hảo tác phong chuyên nghiệp, dù đi đâu, làm gì, có việc gì, tâm trạng ra sao, thể trạng thế nào cũng không bỏ dạy buổi nào, vẫn lên lớp đúng giờ, đều đặn và tràn đầy năng lượng. Chị cũng là người đưa ra cho mình nhiều lời khuyên sắc sảo, trọng tâm, và chân thành. Nhờ có chị, tư duy hướng dẫn, quan sát, phân tích và xử lý vấn để một cách linh hoạt của mình đã được cải thiện đáng kể. Mình cũng học từ chị Nguyệt cách chuẩn bị trước file recap, note bổ sung, chia màn hình để tăng hiệu suất công việc, sửa bài sao cho hiệu quả. Mình học Minh Anh cách tạo không khí cho lớp học, hỏi han và quan tâm học viên. Mình học chị Hoài sự chỉn chu, tinh tế, luôn đảm bảo mỗi quyết định đưa ra đều gắn chặt với mục tiêu ban đầu. Mình học anh Kỳ những kiến thức xây dựng và vận hành team Marketing, đi kèm theo đó là những ý tưởng kinh doanh mới mẻ, thực tế. Mình học chị Ni và chị Hương những bài học vỡ lòng chân thật về branding, không hào nhoáng và đao to búa lớn, trầy da tróc vảy cốt yếu là để tạo ra một sự đồng nhất từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong của một thương hiệu. Và tất nhiên, mình cũng học từ các bạn học viên của mình, học từ những feedback, học từ những câu chuyện các bạn chia sẻ, học từ insight mà các bạn trải lòng, học từ những va vấp của các bạn… Mỗi con người xuất hiện trong đời mình chính là một sự kết nối sâu sắc mà mình trân quý vô cùng. Mình chưa từng tự tin vào khả năng giao tiếp, mình còn rất nhiều sự dè dặt và hoài nghi về bản thân, nhưng chính những con người này đã giúp mình dần dần tháo gỡ những khúc mắc, bước ra khỏi vùng an toàn, cho đi giá trị và nhận lại hơn cả mối quan hệ giảng viên – học viên, mentor – mentee, đồng nghiệp hỗ trợ nhau, là tình cảm trong sáng và chân thành.

3. Đi dạy để được học về … chính bản thân mình

Nhưng việc đi dạy không dừng lại ở câu chuyện học lại kiến thức, học về những người xung quanh, mà còn là một bước ngoặt mang đến cho mình một chiếc gương để tự nhìn nhận bản thân, đối diện với những vấn đề mình gặp phải và thực sự giải quyết những khó khăn ấy. Là một người hướng nội, lại từng gặp rất nhiều biến cố liên quan đến những mâu thuẫn, tranh cãi và nhận về nhiều sự tổn thương, mình luôn có một nỗi sợ rất lớn đối với việc trình bày, giao tiếp, hướng dẫn một ai đó. Vì mình luôn cảm thấy bản thân không đủ tốt, cũng chẳng giỏi giang gì để đứng ở vị trí chia sẻ và chỉ dẫn cho mọi người. Mình đã hoàn toàn quên đi hình ảnh bản thân từng cho bạn bè mượn vở, giảng bài lại cho bạn hồi cấp 3 và Đại học. Mình cũng tự xoá nhoà đi giai đoạn kèm IELTS cho một vài người bạn và giúp họ đạt mục tiêu đề ra. Mình thậm chí còn cảm thấy ái ngại khi nhìn lại những bài viết chia sẻ về chuyên môn của bản thân, vì giờ đây đọc lại mình thấy sao ngày ấy… mình trẻ trâu quá. Mình cũng chưa từng nghiệp vụ Sư phạm cần thiết để làm Giảng viên. Mình có quá nhiều nỗi sợ là thế, nhưng cũng không phủ nhận chính mình cũng là người rất nhiệt thành, quyết tâm, và kiên cường, bất kể điều gì mình có thể hỗ trợ, giúp đỡ ai, mình đều không ngần ngại cho đi hết mà không đòi hỏi nhận lại điều gì. Bởi vậy, đến một vài thời điểm mình cần “bứt phá” trong sự nghiệp, mình gặp khó khăn trong việc truyền tải những điều ấy đến với sếp, với team, đối tác, khách hàng và nhà tuyển dụng. Nếu như 2025 là một bước đệm để mình làm quen với vai trò mới, tìm lại cảm giác thoải mái trong việc chia sẻ kiến thức, hướng dẫn lớp, đào tạo team, thì 2026 mình càng cảm nhận rõ hơn đây là lúc mình cần làm chủ quá trình này, cần có một tâm thế tự tin và biết rõ mình đang thể hiện những phần nào của con người mình, mang đến cho ai điều gì và đảm bảo những kết quả, giá trị họ nhận được cũng là điều họ đang tìm kiếm. Để làm được điều ấy, mình vừa điều chỉnh, tối ưu giáo trình, lại vừa thử nghiệm những phương pháp mới trong lớp mà mình chưa từng thử bao giờ. Mình cũng “mở hết cỡ” tất cả những chiều không gian trong tâm trí để đón nhận feedback từ chị Hảo và các bạn. Vì mình biết rằng đây là thời điểm mình cần nâng level của bản thân, mình cần khai thác triệt để tiềm năng của chính mình, và tìm lại những phần quyết liệt, mạnh mẽ mà mình từng để mất. Việc đi dạy đã cho mình một cơ hội để hiểu hơn về bản thân như vậy đó!

Nghĩ đi nghĩ lại, mình càng tâm đắc một câu chị Hảo từng nói khiến cho mình suy nghĩ rất lâu, để rồi hạ quyết tâm chọn công việc giảng dạy: “Đi dạy cho người khác là cách tốt nhất để mình ghi nhớ kiến thức, học tập tốt hơn đó em.” Cho đến ngày hôm nay, mình lại càng thấm thía từng câu từng chữ trong lời chia sẻ ấy. Tương lai với mình có thể vẫn là một biến số khó lường, nhưng trong hiện tại, mỗi ngày còn được dạy, được hướng dẫn các bạn học viên, thực sự là một niềm hạnh phúc nâng đỡ tinh thần của mình rất nhiều và mang đến cho mình những bài học quý giá.

Nếu được chọn lại, nhất định mình vẫn sẽ chọn quyết định này, thậm chí là sớm hơn, sớm hơn và sớm hơn nữa!

Khám phá thêm từ Ha Phuong Pham's Portfolio

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc