[2026] Ngày 1 – Challenge Luyện viết 30 ngày

Published by

on

Dạo này Facebook nhắc lại kỷ niệm năm ngoái mình làm trợ giảng lớp Luyện viết 30 ngày, tham gia challenge cùng các bạn trong lớp, làm mình nhớ ơi là nhớ luôn áaa. Bởi vậy đợt này dù rất bận rộn, mình cũng muốn dành ra một xíu thời gian để làm lại challenge ý nghĩa này. Bởi vì viết lách không chỉ giúp cho những dòng suy nghĩ của bản thân trở nên thông suốt hơn mà còn giúp ta rèn luyện cách sử dụng câu từ sắc bén hơn, ghi lại trọn vẹn những cảm xúc của mình nữa.

Ngày đầu tiên của challenge mình sẽ nói về một điều 99,99% mọi người hay hiểu lầm về mình: Mình rất tiểu thư, không biết nấu ăn và cũng chẳng biết động tay động chân làm gì cả. Mình đã sống với lời giả định này gần 29 năm mà chưa từng một lần giải thích bởi vì hầu như gia đình và bạn bè thân đều hiểu tính mình, nên thường đối diện với lời nhận xét từ người ngoài mình chỉ cười cho qua thôi chứ không quan tâm lắm. Nhưng nhìn lại thì mình cảm thấy điều này lại khá thú vị và mỗi khi nghĩ về nó mình luôn cảm thấy rất tự hào về bản thân vì mình biết rõ mình là người như thế nào.

Thật ra mình lại là người rất tự lập và có bản năng sinh tồn, tự giải quyết vấn đề khá mạnh mẽ. Mình không chỉ tự nấu ăn, tự khuân vác đồ nặng giữa thời tiết khắc nghiệt như mưa gió bão bùng, nắng gắt, tuyết rơ; mình dọn dẹp, lau chùi, giặt giũ, tự mày mò tháo lắp và sửa đồ đạc trong nhà. Từ màn hình máy tính, quạt điện cho tới kệ, tủ, bàn ghế mình rất tự tin là không món nào mà mình không tự lắp được. Đối với những vấn đề về tâm trạng mình cũng sẽ có xu hướng tự giải quyết hơn là than vãn. Mình ghét than thở và than phiền vì mình cảm thấy nó rất tốn thời gian, năng lượng, cảm xúc – những thứ đã qua thì sẽ không lấy lại được.

Mình không nấu ăn xuất sắc như đầu bếp nhưng cũng chưa từng gặp vấn đề với món ăn do chính mình làm nên. Trộm vía 90% mọi người ăn rồi vẫn phản hồi là muốn ăn lại nên chắc là cũng cũng đi ha. Mình là người rất dễ ăn nhưng lại khá nguyên tắc trong việc nấu nướng, thích cảm giác ăn mỗi bữa không trùng ngày nào. Vì thế nên mình dành nhiều thời gian cho việc đi chợ. Mẹ mình chưa bao giờ dạy mình tự tay nấu bất kỳ món nào mà tất cả các món đều là do mình tự coi công thức trên mạng hoặc ăn ở đâu đó rồi về tự nấu lại.

Có những ngày đi làm về mình khá mệt và cũng lười nấu ăn, nhưng một khi vào nấu thì mình thấy cũng khá chill, và thậm chí mình còn có thể sáng tạo dựa trên những nguyên liệu sẵn có. Vì các du học sinh/du làm xinh như bọn mình thường phải quản lý chi tiêu rất chặt chẽ và nấu nướng là cách duy nhất để tiết kiệm. Hơn nữa là ăn ngoài cũng không ngon miệng và đúng, đủ vị, đủ món như ở Việt Nam nên dù đi làm về có kiệt sức hay quỹ thời gian hạn hẹp cỡ nào thì nấu ăn vẫn là để sinh tồn và tụi mình vẫn phải lăn vào bếp.

Mình không phải thành viên hội Yêu Bếp – Mê Nhà – Nghiện Sạch nhưng vẫn biết tự dọn dẹp, thậm chí chà toilet, thông c.ống, moi tóc rửa máy hút bụi, lau chùi,… mình tự làm bình thường. Bên này đâu có BTASKEE hay ai để nhờ vả đâu mấy bà ơi, ko làm thì ai làm =)))

Việc mình rửa chén bằng tay trên mọi địa hình quen thuộc đến nỗi mới đây thử thách lớn nhất mình phải học đấy là sử dụng máy rửa chén để tối ưu thời gian và hiệu suất. Cảm ơn mấy em chung nhà đã kiên nhẫn chỉ cho c nha :))))

Mình thường xuyên tự khuân vác đồ nặng, chở đồ 5-6kg trên con “chiến mã” xe đạp, vác túi, vác vali 9-10kg qua mấy thành phố, hay đi lấy đồ free các bạn sinh viên pass qua lại nhiều hơn mọi người vẫn nghĩ. Trong đời sống mình sẽ luôn ưu tiên tái sử dụng, tái chế, chỗ nào có các bạn hay các anh chị để lại đồ còn dùng tốt, mình không ngần ngại qua check rồi lấy mang về xài tiếp. Nồi cơm, sổ vở, … và một số đồ trong nhà của mình đều là nhận đồ pass từ các bạn chứ không hở ra là mua mới. Khi nào cần thiết lắm mà không tìm được đồ cũ mình mới mua mới thôi.

Thường đi đâu đó, ví dụ về quê bạn bè mình sẽ hoà tan khá nhanh, ăn uống, trải nghiệm hay là tham gia các hoạt động cùng với gia đình của các bạn. Nhiều lúc ba mẹ bạn mình kêu chứ mình còn giống người ở dưới quê hơn là trên thành phố xuống, chắc do mặt mình lúc nào cũng ngơ ngơ nhưng được cái xông xáo không chê bai đòi hỏi gì.

Kết lại ngày đầu tiên mình chợt nhận ra rằng, người khác nghĩ gì, nói sao về mình chưa bao giờ là điều quan trọng. Quan trọng là chính mình tự soi chiếu và hiểu rõ mình là người như thế nào. Sự công nhận bản thân đến từ chính những giá trị mà mình tự nhận ra mới là điều tâm đắc nhất và chính sự công nhận ấy sẽ giữ cho tâm thế mình vững vàng, thắng không kiêu, bại không nản và ít bị ảnh hưởng bởi yếu tố bên ngoài hơn.

Hết challenge ngày đầu tiênnn, hẹn mọi người 29 ngày nữa đều đặn trên blog & feed của mình nhaaaaa!

#luyenviet30ngay #gigantrainingcenter

Khám phá thêm từ Ha Phuong Pham's Portfolio

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc