Một bài hát mà lần nào nghe mình cũng rơi nước mắt!
Khi em lớn
Vui biết bao vì được đi muôn nơi
Không phải đi về nhà trước 10 giờ tối Hmm… em lớn rồi mà
Phải! Khi mình còn nhỏ, rất nhỏ, mình luôn mong ước sẽ được đi thật nhiều nơi, sẽ được tự do khám phá, ăn uống và trải nghiệm cùng bạn bè. Có lẽ những gì mình từng mong ước đều đã thành sự thật. Mình là người có thân cư Thiên Di trong lá số tử vi, nên vốn mình đã luôn quen với việc lang thang, rong ruổi khắp các con phố, đi hết chỗ này đến chỗ kia. Cái tĩnh lặng của buổi sớm, sự tĩnh mịch của cảnh khuya, mình luôn cảm thấy mỗi nơi mình đi qua có thật nhiều điều thú vị.
Khi em lớn
Trước mắt em là bầu trời trong xanh
Em cứ vô tư chạy đi thật nhanh
Nào có biết rằng
Ngày em lớn
Em sẽ ngã đau hơn bây giờ
Đời đâu giống đôi vần thơ
Em nhận ra thế gian
Ai cũng làm ngơ
Khóc với ai bây giờ
Vì sẽ chẳng có ai lắng nghe
Điều không có ai muốn nghe
Em lặng thinh…
Nhưng mà đó! Đi càng xa, chạy càng nhanh thì cũng không khỏi vấp càng đau mà. Khi mình đã bước vào một thế giới mới, một nơi hoàn toàn xa xôi và cách trở gia đình, bạn bè cả về khoảng cách địa lý lẫn chênh lệch thời gian, mình cũng phải chấp nhận rằng có những lúc mình vô cùng cô độc. Không phải mình thiếu người tâm sự, chia sẻ nhưng có những thứ nếu như cố gắng nói thật nhiều về nó, cũng như bạn đang đổ cảm xúc lên người khác và bắt họ cùng mang gánh nặng chung với bạn. Là một người trưởng thành, với những lựa chọn và quyết định mình đã đưa ra, mình cần phải có trách nhiệm với những điều ấy. Dù có thế nào đi nữa, cũng phải tự mình đối diện với những nỗi đau và những giọt nước mắt trong đêm tối một mình…
Mà thậm chí ngay tại thời điểm này, mình tin rằng điều cuối cùng mình muốn làm đó là bám víu lấy ai đó để níu lấy hơi ấm, khoả lấp khoảng trống và sau này nhận ra sẽ chẳng công bằng chút nào cho cả mình và họ. Con người ta thường nói về những lúc yếu lòng, và lấy đó làm cái cớ để dựa dẫm người khác, và rồi dẫn đến những mối duyên nợ sau này. Còn mình, khi đã trải qua đủ những tình huống tương tự, đã hiểu thấu những vụn vỡ sau khi bước ra khỏi một mối quan hệ lâu năm, mình tin rằng, gặm nhấm cảm giác đau đớn một mình, tự rót tách trà để nhâm nhi nỗi buồn sẽ là cách tốt nhất để bản thân hiểu rằng mình thực sự có thể vượt qua những chông chênh này bằng chính khả năng của mình. Bản thân mình có thể tự chữa lành cho chính mình, và chương tiếp theo trong cuộc sống của mình cũng sẽ là để mình viết lại những cảm xúc mà mình đã tự lắng đọng, đúc kết. Điều đó ý nghĩa hơn là sau này nhìn lại, mình lại phải thở dài và nói về việc mình cần có ai đó ở bên như phao cứu sinh giúp mình đi qua giai đoạn khó khăn này.
Khi em lớn đường về nhà sao quá xa
Cha mẹ đây nhưng sao thật khó để nói ra
Con thất bại rồi
Chỉ muốn bé lại thôi
Em à…
Thực sự câu này khiến cho mình lúc nào cũng muốn khóc khi nghe đi nghe lại bài “Khi Em Lớn”. Đúng là ba mẹ mình ở đó, nhà mình vẫn còn ở đó, mình có thể trở về bất cứ khi nào cơ mà! Nhưng đúng là… “Ba mẹ đây nhưng sao thật khó để nói ra con thất bại rồi…”
Bởi lẽ chính họ cũng không ngờ con gái họ đã gồng quá lâu, rồi ngay khi họ nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc với quyết định tiến xa hơn ấy thì đột ngột mình như thông suốt và quyết tâm dừng lại, rẽ lối để quay trở về mục tiêu ban đầu, về con đường mà vốn dĩ mình đã muốn đặt chân lên từ lâu. Đó là đường về nhà.
Em sẽ ngã thêm đôi ba lần
Sẽ xây xước đôi bàn chân
Nhưng rồi em sẽ quen thôi chớ ngại ngần
Dẫu em có một mình
Chỉ cần em vẫn luôn lắng nghe
Điều không có ai muốn nghe
Đi xa vậy thì đường về nhà chắc sẽ còn tối tăm, gian truân và nhiều trắc trở lắm khi mình phải lần mò, chật vật từng chút một. Nhưng không sao cả, đó sẽ là hành trình ý nghĩa nhất vì mình cảm nhận được rất rõ mỗi ngày mình lại hiểu về bản thân hơn một chút, mình lại biết rõ chính mình đang muốn đi đâu, làm gì, đạt được điều gì và mình cần phải nỗ lực vì những thứ thực sự xứng đáng.
Lúc này đây mình đang ngồi ngắm hoàng hôn từ ban công căn phòng nhỏ 30m2 của mình. Mỗi ngày mình nhìn ngắm khung cảnh này, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi mà ánh sáng màu hồng hồng, đỏ đỏ, tía tía huyền diệu đó phủ lên cả một khoảng trời rộng lớn. Kết thúc đâu phải lúc nào cũng buồn, cái kết cũng có vẻ đẹp riêng của nó mà, phải không?
