[2025] Ngày 13 – Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook”

Published by

on

Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook” – Day 13

Link: https://www.facebook.com/finypham/posts/pfbid022zQZ2coHffbPK3qzjtDVHSEPAnzSKpysKMgWiRyQ4QVUXrNujX8Qa1RdxqBEgqYxl?rdid=UQLFnz0B8o5xNT7s#

Nếu một ngày, mình trở nên giàu có thì mình sẽ mở một bảo tàng hoặc một phòng trưng bày nho nhỏ. Mình muốn làm triển lãm tranh? Không! Mình định tạc tượng để bày? Không! Mình muốn chuyển nghề làm nghệ sĩ hả? Cũng không!

Dự định này có mục đích rất đơn giản thôi: Là để trưng bày những lời nhận xét, những câu hỏi, và cả những nghi vấn mình thường hay nhận được. Chẳng hạn như là:

“Ê sao mày làm được nhiều thứ vậy? Bộ không biết mệt hả?”

“Nhìn chị lúc nào cũng như kiểu “biết mình phải làm gì” ấy. Còn em vẫn mông lung, mai ăn gì em còn chưa biết.”

“Chị thấy em làm quá trời luôn đó Finy. Bận là đằng khác nữa. Nhưng mà làm ra được gì, giá trị gì thì chị chưa thấy.”

“Tháng làm ra không tới 10 triệu hả? Thôi bỏ đi. Kinh doanh không lời thì em làm làm cái gì? Cái gì ra tiền thì mình ưu tiên đi em ơi!”

“Ủa, bà nói gì dạ? Ê thiệt sự tui không nghĩ bà có đi học đàng hoàng mà mắc cái lỗi cơ bản vậy luôn á?”

“Trời ơi cái hình nó xấuuuu tệ, thôi đừng ai nhờ nó chụp nữa bây ơi bây.”

“Có vậy thôi mà cũng không biết hả em?”

“Má ơi không tin nổi luôn á, câu hỏi đơn giản mà, em không trả lời được, không nêu được hả?”

“Em không hiểu ý anh rồi!”

“Em nói gì vậy, em nói hoài mà anh không hiểu!”

“Sao em có thể làm tất cả những cái này theo kiểu thủ công vậy, mình có công thức, có máy, có hết mấy cái chức năng mà.”

“Ê đừng buồn nha chứ tui thấy bà viết cái này đọc nghe sáo rỗng quá. Hình này làm cũng kỳ nữa. Không ai muốn nhìn đến luôn đó chứ đừng nói là click.”

Trái với tưởng tượng của nhiều bạn bè, người thân, là mình luôn luôn nhận được nhiều lời khen. Thật ra, mình nghe và tiếp nhận những câu nói như thế này nhiều hơn là được khen và động viên đó. Nếu bạn cũng giống như mình, là một người siêu chậm chạp cả về tư duy lẫn hành động, chắc chắn bạn cũng nghe nhiều lắm. Vậy mỗi lần nghe như thế, chúng ta phải “xử lý” và “phản hồi” ra sao?

Nếu mình đang trong tâm trạng từ bình thường đến tốt, mình sẽ xem như một câu đùa. Đùa thì mình cũng cười theo thôi chứ sao phải căng để cho không khí càng thêm nghiêm trọng. Mình cũng có thể xem đây là cơ hội để cải thiện vấn đề và làm tốt hơn. Nói chung, người nói vô tình, người nghe hữu ý. Nhiều khi mọi người nói là một chuyện nhưng mình suy nghĩ thế nào mới là vấn đề. Nếu mình suy nghĩ với góc nhìn cởi mở, mình sẽ dễ dàng đón nhận nó hơn.

Nếu mình đang trong tâm trạng tồi tệ, cả thể chất lẫn tinh thần đều mệt mỏi và kiệt quệ, mình sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu. Theo chiêm tinh học, mình thuộc chòm sao Sư Tử nên luôn cần được “nạp năng lượng” bởi những lời động viên và những lời khen. Còn theo cái mặt cọc của mình là … không có lý do nào hết :)))) Cảm xúc là thứ mà chúng ta khó có thể kiểm soát. Nhiều khi tâm trạng lên dốc, xuống vực thất thường không ai có thể dự đoán được. Những lúc như thế ai mà hỏi: “Cậu thấy mệt mỏi lắm hả?” chắc mình khóc ngon ơ luôn đó.

Mình chỉ muốn thông qua bài viết này chia sẻ với mọi người một chút, để mọi người thấy góc khuất đằng sau một con người trông lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết, vui tươi, và tích cực. Rằng mình cũng có lúc bất lực vì không thể giải quyết vấn đề của mình. Rằng mình cũng chán nản khi nghe những lời chỉ trích. Rằng mình cũng tiếp nhận rất nhiều sự nghi ngờ, không chỉ đến từ những người xung quanh mà còn là bản thân mình nữa. Rằng mình cũng có lúc mệt mỏi, tổn thương và muốn bỏ đi hết không làm một cái gì nữa. Đôi lúc mình cũng nghĩ, trong một vũ trụ khác, sẽ thế nào nếu mình đi làm thì làm hết việc, ngồi hết giờ thì về, rảnh rỗi hay cuối tuần nằm trên giường lướt xem review phim? Chắc mình sẽ thấy thảnh thơi và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hay mình sẽ thấy trống trải và cảm giác như một người đang vật vờ sống nhờ vào thân xác của người khác?

Những lúc tâm trạng bất ổn như thế, mình chọn đối diện với những nỗi buồn. Mình có nhiều cách đối diện và điều chỉnh tâm trạng lắm. Mỗi một tình huống mình sẽ có những cách khác nhau.

Cách đầu tiên, là nhìn trước nhìn sau, nhìn tới nhìn lui, nhìn ngang, nhìn dọc, nhìn lên trên, nhìn xuống dưới, … nói chung là nhìn xung quanh để thấy đây là một sự may mắn. Mình còn may mắn so với nhiều bạn lắm, đây chính là tín hiệu của vũ trụ để mình suy nghĩ lại và kịp thời sửa sai, không trượt dài quá lâu trong sai lầm.

Cách thứ hai, không cần nhìn nữa, mà chỉ cần lùi lại. Lùi lại một bước, để thấy cả bức tranh tổng thể, cả đoạn đường mình đã đi qua và chặng đường sắp tới. Lùi lại để thấy mỗi quyết định mình đã đưa ra trong đời luôn hướng tới hai chữ DÀI HẠN. Biến chướng ngại vật nhỏ thành viên gạch để xây dựng những thứ mình muốn. Biến chông gai thành cơ hội, biến những lời nói kia thành động lực để thay đổi. Người ta không thấy được tầm nhìn của bạn, nhưng bạn không thể nào không nhìn rõ bạn đang hướng đến điều gì.

Cách thứ ba, khỏi nhìn, khỏi lùi, dừng chân lại nghỉ ngơi một lúc thôi. Nhiều khi bạn nghĩ rằng bạn vẫn còn cố gắng được, cứ đâm đầu vào làm, nhưng càng làm lại càng sai. Một khoảng nghỉ ngắn nhưng có sự tập trung và kết nối sâu sắc với chính mình có thể cải thiện tinh thần của bạn. Sau khi bạn được tái tạo năng lượng, bạn như một cỗ máy được tiếp thêm nhiên liệu, lại chạy hết ga, đề hết số, sẵn sàng chiến tiếp thôi.

Cách thứ tư, viết ra tất cả mọi thứ. Viết là để thể hiện cảm xúc. Viết là để mình tự nhìn nhận mọi thứ rõ ràng, sáng suốt. Viết là để mình gạch đầu dòng ra hết những đầu việc cần thực hiện. Viết là để mình so sánh xem đâu là việc cần được ưu tiên trước, quan trọng nhất, cấp thiết nhất. Viết là để giải toả tâm trạng. Viết là một cách để giao tiếp với bản thân tốt hơn. Viết ra hết những cái tên của những người đang tin tưởng vào mình, yêu thương mình và luôn ở bên mình. Để mình thấy rằng, có thể đối với nhiều người, mình cũng bình thường như hạt cát trong sa mạc, nhưng với những người đặc biệt, mình lại là một viên ngọc trai đen quý hiếm chưa chắc có tiền đã mua được. Quan trọng là khi mình viết ra, mình tự đọc trước, mình sẽ hiểu hết những tâm tư trong lòng. Từ đây, mình sẽ biết bản thân mình đang “đau” ở đâu, cần được vỗ về, xoa dịu chỗ nào. Mình không cần bất kỳ ai biết mình cảm thấy sao, nhưng chí ít, hãy cho chính mình cơ hội để hiểu và trân trọng mọi trải nghiệm, mọi cảm xúc mà mình đang trải qua.

Nỗi buồn và những ngày tồi tệ có muôn hình vạn trạng. Mình nghe anh Jun nói rằng: “Nỗi buồn cũng thật đẹp. Đừng xa lánh mà hãy uống trà với nó. Rồi đến một lúc nỗi buồn sẽ nở hoa!”. Bạn có thể xem nỗi buồn như một người bạn, tiếp đón nỗi buồn chân thành như cách bạn chào đón niềm vui. Hoặc bạn cũng có thể nghĩ về nỗi buồn giống như mình nói ở đầu bài viết: Mỗi khoảnh khắc vui, buồn, tuyệt vọng, và cả những lời ra tiếng vào đều là một tác phẩm nghệ thuật trong phòng trưng bày mang tên cuộc đời của mình. Đối diện với những “tác phẩm” ấy, mình chọn chiêm ngưỡng và chiêm nghiệm, còn mọi người thì sao nè?

#luyenviet30ngay #Day13 #GIGANTRAININGCENTER

Khám phá thêm từ Ha Phuong Pham's Portfolio

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc