Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook” – Day 30














Save the best for last (Để dành điều tốt đẹp nhất cho đoạn kết) – chắc chắn mọi người đã từng nghe câu này trong đời. Vậy nên bài viết thứ 30 này cũng chính là bài viết mình dồn nhiều tâm huyết nhất. Mình đã lên ý tưởng từ năm 2023, mỗi năm mình đều quay lại đẽo gọt, mài giũa và hoàn chỉnh nó. Đây là 9 kỷ niệm/9 điều đáng nhớ nhất về khoảng thời gian mình đi học Master of Content & Media Strategy (MCMS)
Mình chia sẻ thật lòng hết có sao nói vậy, hổng giấu giếm gì lunnnnnn
Lên đường đi du học ngay giữa tâm dịch COVID-19
Năm 2020, dịch COVID-19 bùng nổ là thời điểm rất nhiều bạn du học sinh chọn về nước thì mình lại quyết tâm bay sang Hà Lan. Mặc cho gia đình ngăn cản, mặc cho nhiều người quan ngại, mình chỉ tập trung vào điều mình muốn làm. Vì mình đặt ra mục tiêu rất rõ ràng là được đào tạo bài bản về Content Marketing, được chứng nhận là một MCMS. Nên dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn đi chăng nữa mình vẫn quyết tâm phải chinh phục cột mốc này.
Hôm mình ra sân bay Tân Sơn Nhất, xung quanh bốn bề vắng lặng, chỉ có duy nhất chuyến bay của mình với 1-2 chuyến khác. Tụi mình phải đeo khẩu trang, mặc áo bảo hộ từ lúc ở Việt Nam cho đến lúc đáp ở Hà Lan. Trên đường đi mình phải rửa tay liên tục, thậm chí không dám hít thở sâu vì sợ lây bệnh. Trộm vía năm đầu tiên không dính COVID, các cụ gánh còng lưng. Thật ra thành phố mình ở là vùng sâu vùng xa tít phía Bắc Hà Lan nên không đông người lắm. Đi học giữa tâm dịch thì chỉ có lo học thôi chứ đâu có đi du lịch được nước này nước kia như người ta. Ở đâu cũng chặn với hạn chế đi lại. Bởi vậy nhiều người hỏi sao qua bển không đi chơi đây đó thì đây là lý do nè.
Đi học cùng với ny nhưng nó… lạ lắm :)) Mình và Phát may mắn được gia đình ủng hộ, nên hai đứa đã được đi học với nhau. Nhưng hỡi ôi các bạn đâu biết vừa vào cái tụi tui được phân vô 2 nhóm đối thủ pitch với 1 client
Hai nhóm cạnh tranh gay gắt. Mấy bà nhóm tui hồi đó bắt tui đi học nhóm từ sáng tới tối mới thả cho về, vì sợ tui làm gián điệp. Ta nói ở chung nhà nhưng không ai chia sẻ với ai về kế hoạch của nhóm mình. Đạo đức nghề nghiệp của chúng tôi cao quá mà :)))) trộm vía hai nhóm đều được khen. Tính mình hổng có hơn thua, mình thích hơn hẳn à nhưng mà nhóm của Phát đã win kèo pitch này. Thẳng thắn nhìn nhận thì đội bạn với tinh thần vui là chính, chiến thắng là mười ủa, đã deliver được persona khớp với nhóm đối tượng brand ESNS – lễ hội âm nhạc muốn hướng tới hơn. Còn mấy chị em nhóm tui tuy cũng ăn chơi dữ lém nhưng mấy bà ấy vẫn muốn giữ hình tượng, quẩy trong khuôn khổ. Cái này là sau khi pitching xong cả nhóm ngồi lại reflect, phân tích đầy đủ để rút kinh nghiệm. Đi học cùng với ny thì tụi mình không bị bơ vơ trong cuộc sống thường ngày, không phải vật lộn với chuyện làm giấy tờ, chợ búa, tiền nong một mình. Đó là điều mà mình cảm thấy may mắn và biết ơn vì gia đình hai bên tạo điều kiện cho hai đứa. Nhưng trong suốt quá trình học, từ làm nhóm tới làm bài cá nhân thực sự là không ai có thể đỡ đần cho ai. Vì mỗi đứa có client khác nhau hoặc nhóm khác nhau, công ty và chủ đề cần khai thác trong khoá luận cũng khác nhau. Dù tụi mình rất thân nhưng cũng chia sẻ thật với mọi người là thân ai nấy lo
Lần đầu tiên học và làm việc trực tiếp với các bạn quốc tế
Đây là lần đầu tiên mình ra nước ngoài đi học và làm việc nhóm với các bạn người Hà Lan, Đức, Áo, Brazil,… nên mình rất bỡ ngỡ. 1 tháng đầu nhập học mình rất kiệm lời, chỉ nói khi cần thiết. Mình vẫn làm phần task được giao nhưng ngại nói, ngại thuyết trình, không đặt câu hỏi cũng chẳng phản biện gì nhiều. Một phần do tính cách mình hướng nội, một phần do những môi trường học tập, làm việc trước đó của mình không có nhiều điều kiện để luyện tập những điều này. Bạn nhóm trưởng của mình lúc đó tên Julia đã góp ý thẳng thắn cho mình là: “Tao biết mày có làm, nhưng mày phải nói nhiều hơn về việc mày đã làm. Nói không phải để khoe khoang, mà để khẳng định thành quả và sự đóng góp của mày.” Ba điều mà mình học được ở các bạn đó là:
Chủ động đi, đừng để leader/sếp hỏi mới giải thích. Sếp tới nơi còn bạn thì tới số :)))
Làm gì thì phải nói, cũng như đói thì phải ăn. Nhớ vậy đi nhaaaa
Không có câu hỏi nào là ngu ngốc. Cứ hỏi đi. Câu hỏi quan trọng hơn câu trả lời.
Mình không shock văn hoá, cũng không shock ngôn ngữ, shock nhất là thời tiết Mình thích ứng khá nhanh với cách cư xử, nói chuyện của người Hà Lan vì mình thích những người thẳng thắn, nói chuyện trực tiếp, không vòng vo bắt người khác phải đoán ý. Mình cũng không gặp nhiều khó khăn về ngoại ngữ, mọi người không đánh giá cách bạn nói tiếng Anh như thế nào, nói sao cho hiểu ý nhau là được. Nhưng cái làm mình shock nhất là thời tiết. Một ngày có tới 4 mùa: sáng mưa rả rích, mặc 2-3 lớp áo quấn khăn; trưa thì nóng như cái lò luyện đan; chiều tuyết bắt đầu rơi xong tối đến thì gió bão muốn bay người. Có 1 ngày như thế đó! Ở đây mỗi khi ra đường phải chuẩn bị đồ để cởi ra/mặc thêm vào bất cứ lúc nào. Trên công ty mình còn phải để sẵn quần áo để thay, áo hoodie để mặc. Nói thiệt cái chìa khoá với cái thẻ đi tàu hay quên chứ cây dù là không dám quên đâu
Mò mẫm học, mò mẫm làm bài, mò mẫm làm nhóm trưởng, mò mẫm đi apply internship
Khi đi học ở bên này, mình phải tự mò tất cả mọi thứ. Tự đọc tài liệu, tự tìm sách tham khảo, tự tìm đến thầy cô để hỏi. Khi đặt câu hỏi cũng phải lưu ý: Những câu hỏi chung chung sẽ chỉ nhận được câu trả lời chung chung. Những điều này khác hoàn toàn so với lúc mình học cấp 1, 2, 3. Lên Đại học thì cũng tự học kha khá, nhưng thật ra thầy cô vẫn hướng dẫn nhiều lắm. Còn ở đây thầy cô giảng sương sương thôi. Dù mình có hoảng loạn cỡ nào thì … cũng không ai quan tâm đâu. Nên là mình phải cố gắng tự tìm câu trả lời thôi. Ở đoạn này thì mình cứ mò, cứ dò, làm sai thì làm lại.
Mò mẫm học chưa xong tới khúc làm nhóm lại mò tiếp. Mỗi block bạn sẽ vào một nhóm khác nhau. Có nhóm nhiều thành viên mạnh mẽ và có tố chất lãnh đạo cao như nhóm mình ở block 1, mình sẽ đứng ở vai trò hỗ trợ. Có nhóm mọi người chill hơn, không quá ưu tiên việc học và bận rộn với việc cá nhân thì mình nghiễm nhiên trở thành người duy nhất dẫn dắt cả team (vì tui là người duy nhất hổng có job tại thời điểm đó đó). Sau hai bài chỉ đạt điểm trung bình 5-6, các bạn cũng rất nản và chỉ muốn làm cho xong để còn dành thời gian đi làm. Mình lại muốn cố gắng hết sức một lần để đạt kết quả tốt hơn nên đã thúc đẩy nhóm làm bài liên tục. Mình gọi 1-1 với từng bạn và yêu cầu cả team họp 2 lần một tuần, nhắc đi nhắc lại về những điều mà mọi người cần tập trung. Cuối cùng nhóm mình đạt 7.5. Với người châu Á nó hổng phải quá cao nhưng với mọi người lúc đó thì ai cũng happy á kkk :>
Làm hết bài nhóm thì cũng hết mấy buổi học lý thuyết, mình bắt đầu đi xin thực tập. Thực sự là không có ai chỉ cho mình nên làm gì cả, cũng không ai giới thiệu gì luôn. Tự mình lên mạng đọc thông tin, đặt vị trí vào nhà tuyển dụng, làm portfolio,… Trộm vía, sau 1 tháng rải CV cũng được 6 công ty gọi phỏng vấn, 1 công ty chốt đơn liền trong ngày.
Mình còn bài chia sẻ cũ gần 1K tương tác ở đây cho mng đọc nè: **https://www.facebook.com/share/p/15yhr4BUbg/**
Vừa học, vừa đi thực tập ở công ty cách nhà … 3 tiếng đi tàu
Mình rất nhớ ngày đầu tiên đi làm thực tập sinh tại G-STAR RAW – một công ty thời trang denim nổi tiếng của Hà Lan, có vị trí ở Amsterdam, cách thành phố Leeuwarden của mình 3 tiếng đi tàu. Để đến công ty trước giờ làm, mình phải bắt chuyến tàu lúc 5-6 giờ sáng. Tầm 6 giờ chiều bắt tàu quay trở lại thì 9 giờ tối mới về tới nhà. Lúc làm ở đây, mình may mắn được làm với một chị sếp khó tính. Nhờ quan sát và học hỏi chị, mình đã cải thiện tư duy hệ thống và cách sắp xếp công việc sao cho khoa học hơn. Có một kỷ niệm vui vui là campaign với Snoop Dogg nè. Khi cả team đi party ăn mừng thì mình phải về nhà làm bài :))))) vì việc tốt nghiệp quan trọng hơn. Nên là hổng có tấm hình kỷ niệm nào hết.
Kiếp nạn 1 lần thi rớt 2 lần làm lại khoá luận
Mình phải thi một môn liên quan tới toán & thống kê, mình nhớ là mình hiểu đề bài và giảng lại được cho các bạn. Nhưng mình lại fail vì dù ra được đáp số đúng, mình không thể trình bày cách giải dễ hiểu như các bạn. Cái này là do bạn Roos chung nhóm chỉ ra cho mình. Bạn nói là: “Mày hiểu ý đó, nhưng mà khi diễn tả mày phải đặt mình vào người đọc ấy, để người ta hiểu y chang mày mới được.”
Đến lúc làm khoá luận cũng y chang vậy đó. Mình thực sự không phải người có tư duy logic, tư duy phản biện cũng không sắc bén. Combo chậm hiểu nữa mấy mom ơi. Trung bình ngta 1-2 phút nhảy số rồi, tui chắc 1-2 bữa sau. Có thể là 1-2 tuần/tháng/năm mới nghiệm ra đấy :))))))))
Thế nên khi làm bài luận mình gặp rất nhiều khó khăn. Thực sự lúc mới nhận tin bị rớt mình đã khóc rất nhiều, vì không hiểu tại sao mình đầu tư cực kỳ nhiều vào bài: thiết kế hình ảnh, làm video, làm cả web,… trong khi các bạn khác chỉ làm vỏn vẹn mỗi bản PDF mà mình không đậu. Có một chị bạn người Đức thậm chí đã thêm vào 99 comments để feedback cho mình về từ ngữ, các bạn của mình ở Việt Nam cũng đã đọc và hỗ trợ mình trong cả hai lượt nộp bài nhưng vẫn… rớt. Điều này làm mình phải suy nghĩ vô cùng nghiêm túc về cả bài luận hơn 30,000 từ. Lúc đó thật sự mình rất nản, chỉ muốn bỏ hết đi về Việt Nam. Mọi người gần như đã xuôi theo quyết định của mình và mình cũng định bỏ cuộc. Nhưng sau nhiều ngày ngẫm nghĩ, mình đập đi xây lại toàn bộ bài vở. Lúc đó mình mới thực sự nhìn ra vấn đề.
Quan trọng nè, đây là mấu chốt vì sao tui rớt nên tui thật lòng mong mng hãy ghi nhớ nhoa:
Lượt đầu tiên rớt: Vì toàn bộ bài chưa thật sự đặt trọng tâm vào KHÁCH HÀNG.
Lượt thứ hai rớt: Vì cách dẫn dắt, trình bày trong bài viết còn lan man, khó hiểu, chưa mạch lạc.
Chỉ khi mình thẳng thắn đối diện với nó, dũng cảm làm lại từ đầu, mình mới làm ra được một bài luận hoàn chỉnh. Làm xong cũng không phải “xong” đâu nha, vượt qua 7749 kiếp nạn chờ đợi được chấm, năn nỉ khóc lóc, bỏ thêm tiền, gửi thư mỗi ngày … làm động lòng một thầy giáo khác để thầy ấy quyết định giúp mình. Khi các thầy mời mình tham gia buổi bảo vệ, là lúc mình cảm thấy mình đã rất gần với mục tiêu mình đề ra. Khoảnh khắc các thầy tuyên bố mình vượt qua buổi bảo vệ, chính thức được công nhận là Master of Content & Media Strategy, mình muốn bật khóc trong giây phút ấy. Cảm tưởng như những nỗ lực mình bỏ ra, những tháng ngày thức khuya dậy sớm, những lần trầy da tróc vảy, lên bờ xuống ruộng đều xứng đáng. Tất cả đều xứng đángggg!
Lúc nhận bằng miệng cười tươi rói, nhưng tim đang đau nhói
Đây là một kỷ niệm buồn đó tại vì hôm nhận bằng cũng là hôm mình đang gặp rất nhiều vấn đề khác trong cuộc sống. Thấy mình cười vậy thôi, nhưng trong lòng mình không vui. Vì tấm bằng đến trễ, khiến mình mất cơ hội làm việc tiếp ở công ty mình yêu thích. Vì mình đã để những cảm xúc tiêu cực tác động đến tâm trạng quá lâu, gây ảnh hưởng đến những người khác. Mình suýt mất đi một mối quan hệ vô cùng quan trọng. Giờ nghĩ lại thấy khúc này buồn quá đi. Nhưng không sao, mình đã nhận ra những sai lầm và sửa chữa kịp thời. Câu này vừa để nói về bài luận, cũng vừa nói về những vấn đề cá nhân.
Từ chán ghét, nghi ngờ đến chấp nhận và trân trọng tấm bằng MCMS
Mình đọc được rất nhiều bình luận so sánh về trường ĐH Khoa học Nghiên cứu và trường ĐH Khoa học Ứng dụng ở Hà Lan. Mình cũng từng giống như nhiều bạn ngoài kia, chỉ vì trải nghiệm không tốt với một vài điểm trong trường mà đánh mất đi lý trí, tự cho rằng tấm bằng của mình không có giá trị như các bạn học trường Nghiên cứu. Có thể kể đến như là trải nghiệm không mấy tích cực với hệ thống, với một vài giảng viên và đội ngũ nhân sự hỗ trợ trong trường, trường không xếp top cao ranking ngành… Mình từng nghĩ rằng: Dù đạt được tấm bằng này nhưng với mọi người, nó cũng không là cái gì giá trị cả! Điều này dẫn đến việc mình tự chán ghét bản thân và cho rằng việc đi học, việc lấy bằng thật vô nghĩa vì trường mình không được đánh giá cao như các trường ĐH Khoa học Nghiên cứu. Tuy nhiên, sau một khoảng thời gian research lại đầy đủ hơn, mình thấy trường Nghiên cứu thì bằng sẽ có giá trị học thuật cao hơn, trong khi trường mình bằng lại có giá trị thực tiễn hơn. Mỗi trường có một thế mạnh riêng nên mình sẽ không kết luận là trường nào tốt hơn trường nào. Chủ yếu là bạn đặt mục tiêu như thế nào thôi. Bằng cấp chỉ là một minh chứng cho những nỗ lực học tập, những trải nghiệm mình đã tích luỹ tại đây. Việc củng cố kiến thức, trau dồi kỹ năng, xây dựng sự nghiệp là cả một quá trình mà mình phải làm thường xuyên và liên tục. Đó mới là năng lực thật sự của mình. Chỉ có mình mới tự khẳng định được mình có xứng đáng với những title này không nèeee.
Ai muốn nói gì thì nói, nhưng bản thân mình biết rõ mình phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, và phải tin tưởng vào bản thân mình nha. Mình biết rõ nhất lý do khiến mình chọn trường, chọn ngành ngay từ đầu chứ không phải bất kỳ ai ngoài kia. Đánh giá khách quan thì chắc chắn không chỉ riêng mình mà các bạn cùng học MCMS đều đồng tình là chương trình học rất bài bản và được áp dụng kiến thức làm dự án thực tế rất nhiều.
Vậy nên mình đã không còn chán ghét, nghi ngờ bản thân nữa, học cách trân trọng tất cả những gì mình đã đạt được
Bài viết này là một lời hứa mà mình đã hứa với bạn bè, từ lúc còn dùng Facebook cũ mà tới bây giờ mới thực hiện được. Qua những chia sẻ ở trên, mình tin là mọi người đã có cái nhìn khách quan, đầy đủ hơn về việc đi học MCMS. Những gì mình viết chưa thể truyền tải hết được toàn bộ câu chuyện mình muốn kể, nhưng cũng phần nào giúp mọi người hiểu hơn về mình, về những gì mình đã trải qua. Hy vọng những điều này sẽ hữu ích với ai đó ngoài kia nhá
