
cuốn sách thứ hai của tháng này sẽ dễ đọc hơn, cũng nói về rượu vang, một topic nhiều người ưa thích.
Khi người hướng nội suốt ngày ru rú trong nhà đọc sách của người hướng ngoại rủ rê bạn bè thưởng rượu mỗi tháng sẽ như thế nào?
Tác giả tốt nghiệp Culinary Institute of America, có nhiều kinh nghiệm và kiến thức. Văn phong có sự cân bằng giữa chuyên môn và trải nghiệm thực tế.
***Một chút context trước khi đọc sách***
Thật ra thì tui khá là phèn các bác ạ. Tui thì cũng thích ăn ngon, cũng thích ngắm nghía những thứ đẹp đẽ. Nhưng vì cũng ít đi ăn uống, nên mỗi khi đi ra ngoài tui giống như một con dở ngáo ngơ. Nhất là mấy chỗ sang xịn mịn như vậy. Lúc ở Việt Nam mà đi cùng bạn bè kiểu mấy người hiểu biết, cảm giác mình thật là quê mùa. Khi mà anh chị em, bạn bè đon đả cầm menu chọn vanh vách, biết dao này nĩa kia ăn ra sao, biết chọn đồ ăn với rượu gì, cũng như là thuần thục các nguyên tắc ăn uống. Còn tôi thì cứ đực mặt ra nhìn theo với đôi mắt ngưỡng mộ thuii. Tui nghĩ rằng có lẽ mình cứ sống như vậy chứ cũng không quan tâm lắm. Chắc chắn là các bạn tui cũng rất enjoy cảm giác là người sành hơn tui :))))) nên đối với Mị mà nói thì tui cảm thấy rượu nói chung và rượu vang nói riêng ở ngoài tầm hiểu biết và tầm với của mình, dù thích nhưng cũng nghĩ chắc mình như đàn gẩy tai trâu nói gì cũng không vào đâu. Người quen sống ảo trên mạng đó nên ra sống thật biết gì đâu mà :)))
Đến lúc tui đi học ở nước ngoài và lần đầu tiên sang nhà bạn tui để ăn đồ Mexico. Sinh viên bên Việt Nam mình hay ăn mấy món cuốn bánh tráng thì ở đây chúng nó cũng làm món taco ăn kiểu bình dân như vậy đó. Khi mà con bạn tui đặt lên bàn chai rượu vang trắng (trông khá là sang) để uống, tui trố mắt nhìn và không nghĩ bạn tui đặt chai rượu đó vào cái buổi tụ tập này, thay vì là chai bia. Khi mà mọi người mời thì tui cũng kiểu cầm ly uống một cách lịch sự, tui cũng âm thầm ngửi mùi của nó trước khi uống. Đôi khi sẽ liếc qua cái nhãn để xem chút thông tin. Kiểu mấy đứa dưới quê lần đầu uống đó :)))) Nhưng một cử chỉ nhỏ cũng không qua khỏi mắt của thằng bạn người Ý ngồi đối diện. Nó bảo rằng người dân ở nước nó rất là trân trọng những người làm như vậy. Sẽ rất ít người chú ý tới những tiểu tiết này, cho thấy họ rất có hứng thú với từng công đoạn, từng thành phần chứ không phải vì ra dẻ họ đã biết rồi, hay vì muốn thể hiện mình là một chuyên gia về rượu vang. Tụi nó cũng khá là chill, nếu gặp ai đó có vẻ chuyên nghiệp thì bữa ăn chẳng còn mấy vui vẻ tự nhiên nữa. Nói tới rượu vang và châu Âu rất nhiều người cho rằng đó là một nét văn hóa sang chảnh, kiểu rất là cao cấp, thời thượng. Những người bạn khác cũng rất thoải mái giải thích rằng thật ra từ bé tới lớn ở đây mọi người chỉ đơn giản là uống rượu như một loại đồ uống trong bữa ăn để gia tăng hương vị của món ăn mà thôi. Từ xưa tới nay như vậy thành một cái nếp nhà, một thói quen khó bỏ, rồi cũng thành cái văn hóa lâu đời. Khi được dịch và lan truyền ra rộng rãi cảm giác nó thật là văn vẻ. Bọn bạn tui nói nó có thể mặc bộ pyjama, ngồi cạnh đĩa đồ ăn vặt và nhâm nhi rượu vang xem phim như kiểu mình vừa ăn bắp rang vừa uống Coca tại nhà vậy đó. Nghe như thế thì tui cũng cảm thấy cởi mở hơn hẳn, và có động lực để thưởng thức rượu nhiều hơn. Thực sự tập trung vào những gì mà tui cảm nhận được từ thành phần trong đó hơn là câu nệ những vấn đề hình thức. Như vậy thoải mái hơn và tui cũng đã học được nhiều hơn về các loại rượu. Dù bản thân còn nhiều thiếu sót và vẫn ngô nghê như trước nhưng không còn suy nghĩ sẽ giới hạn mình nữa.
Tui quyết định mua cuốn này bởi vì nó được vẽ rất là xinhh. Nó đến đúng thời điểm mà tui phải kiêng/cai cồn một thời gian khá dài. Không được uống trực tiếp thì nhâm nhi những dòng chữ cũng thích thú lắm.
***Quay về với cuốn sách: Review kết hợp kinh nghiệm 3 năm của tui nha***
1. Sách gồm 12 chương và mỗi chương đại diện cho một tháng trong năm. Mỗi tháng tác giả gợi ý mời bạn bè tới khui một chai rượu vang và làm ít đồ ăn kèm, rồi cùng bàn luận về hương vị. Wine Club này cũng kiểu mấy hội quán thi nhân ngày xưa thưởng trăng làm thơ ấy :)))) Ví dụ Tháng 1 là chọn một chai Cabernet Sauvignon; Tháng 2 chọn một chai Merlot, Tháng 8 uống Rosé,… Và tác giả sẽ giới thiệu một cách dễ hiểu về từng loại, đặc điểm từng vùng, hương vị, ăn món gì, bàn luận và dẫn dắt cuộc trò chuyện ra sao. Người hướng ngoại có khác nhiều năng lượng ghê :)))))) mình thì thích một mình hơn.
2. Việc đọc nhãn thật ra không quá khó khăn. Đừng để những cái tên mỹ miều đánh lừa mọi người mà ngại tìm hiểu. Nếu thật sự yêu thích và chú ý đến từng loại sẽ thấy những thông tin cơ bản để nói về một chai rượu đã có hết trên nhãn rồi. Phía trên cùng và to nhất sẽ là tên riêng là đi theo tên của gia đình làm nghề sản xuất rượu đó, hoặc nơi sản xuất, thương hiệu. Nếu ai không quá rành thì cứ nhìn vào đây trước để ra quyết định, tên nào uy tín hoặc đã thử qua và thấy ngon thì dựa vào đó để chọn. Tiếp theo, về phân loại, thông thường Mỹ, Chile, New Zealand và Úc sẽ dùng giống nho để ghi lên chai rượu. Chardonay là tên của một loại nho, Cabernet Sauvignon, Shiraz cũng đều là tên của nho cả, mỗi loại có hương vị và đặc tính riêng. Còn những nước như Pháp, Ý làm rượu vang lâu đời rồi họ sẽ có xu hướng phân loại theo vùng nhiều hơn vì mỗi vùng có phong cách làm vang khác nhau. Như Champagne thì là một tỉnh ở Pháp, Chianti thuộc Ý. Một số người không quá quan trọng khu vực địa lý hay vị của từng loại nho, nhưng sẽ chú ý tới Vintage (niên vụ/năm thu hoạch nho) và Volume (nồng độ cồn). Với niên vụ mọi người sẽ dễ dàng tra ra được thời tiết năm đó như thế nào, và cân nhắc nên mua chai rượu thuộc một niên vụ duy nhất hay không có niên vụ (không có niên vụ thường sẽ trộn của nhiều năm với nhau). Ngon dở thì không liên quan đâu nhưng nhiều người sẽ cần biết để so sánh. Nồng độ cồn thì tùy đô nhưng mà nhiều cồn = nhiều đường đó :))) ai đang chú ý lượng đường nạp dô thì coi chừng bấy bá cái mặt với cái mình.
3. Rượu đỏ thường đi với steak là vì lượng tannin trong đó nhiều, vị chát sẽ giúp cân bằng lại vị “thịt” đậm đà. Rượu đỏ cũng thường được uống với cream cheese hay mấy món tráng miệng béo béo vì nó có nhiều vị chát hơn giúp mình đỡ ngấy. Đó là lý do thực sự. Rượu ít năm sẽ chát nhiều hơn còn rượu lâu năm vị chát sẽ vừa vặn và tròn trịa hơn. Tùy gu và tùy món chứ không có chai nào tốt hơn chai nào. Stereotype rượu đỏ đi với thịt đỏ, rượu trắng đi với thịt trắng cũng hợp lý nhưng không chính xác 100%.
4. Tương tự, nhiều người cũng nghĩ rằng rượu trắng chỉ hợp với thịt trắng & hải sản. Nhưng thật ra vẫn có thể ăn được thịt bò và thịt cừu. Rượu trắng có lượng acid cao, vị chua nhiều, mang cảm giác tươi mới từ các loại trái cây. Người Hy Lạp là chuyên gia ăn với thịt viên kiểu Địa Trung Hải (có bò có cừu trong đó), thêm sữa chua Hy Lạp & vỏ chanh bào thì nó lại quá hợp lý. Bài học rút ra là: Đừng để mấy cái stereotype đánh lừa, hãy tin vào khẩu vị của mình và để trải nghiệm dẫn lối thôi.
5. Rất nhiều người vẫn tin rằng Rosé có vị ngọt nhưng thật ra không hẳn. Những loại rượu tráng miệng, hay là được ghi nhãn sparkling dessert wine, hoặc Riesling mới là loại có vị ngọt. Rosé thường sẽ có vị hơi mặn một tí. Nhất là của Áo thì khỏi nói nó mộc và đậm như vừa rót từ trong thùng ra. Mình uống qua rất nhiều chai Rosé rồi, phải tới 5-6 chai mới dám tin thật ra nó không có ngọt như mình tưởng đó. Chứ trước mình cứ nghĩ chắc do mình bảo quản không đúng, hay do mua phải chai dở. Mãi về sau tìm hiểu rồi đọc sách mới biết vị nguyên bản nó có ngọt đâu
6. Tất nhiên, nói đi nói lại stereotype cũng có lý do của nó mà. Lý tưởng nhất vẫn là tham khảo từ những sự kết hợp đã thành công trước đó, như là các loại phô mai, các loại snack đơn giản, hoặc các món ăn đã biết rồi. Đối với những món nào hơi lạ lạ một chút hay mấy món đồ nhắm có lẽ với người có chiếc bụng hơi nhạy cảm, hoặc là chưa rõ thì mình thử ít ít thôi.
7. Tác giả khuyến khích mọi người hãy miêu tả một cách chân thực khi uống rượu. Kể cả bạn ngửi thấy mùi gì lạ lạ, như mùi ô liu, mùi gỗ bị mục, mùi vani hơi cũ cũ, …hay bạn quan sát thấy màu sắc của rượu quá đậm và sẫm hơn bình thường, tại sao rượu trắng có màu vàng, tất cả đều là những chi tiết đáng chú ý. Càng dám chia sẻ thật thà, không bị ảnh hưởng bởi người khác, càng có nhiều thứ để tìm hiểu và khám phá. Cái gì cũng đẹp cũng hay rồi thì nó không thể kể hết được những câu chuyện đằng sau một chai rượu vang. Rồi còn gì nữa đâu mà nói =)))
8. Chung quy lại thì mình muốn nói rằng kiến thức là rất quan trọng để có tác phong ăn uống chuẩn chỉnh. Nhưng tư duy rộng mở, không đánh giá và không bị bó hẹp cũng giúp cho trải nghiệm trọn vẹn hơn.
9. Rất nhiều bài học khác về các công thức và cách thưởng thức ai có nhã hứng có thể đọc. Điều mình đánh giá cao ở cuốn này là các món không quá phức tạp, thiên về snack rất nhiều và có thể tự biến tấu đơn giản tại nhà. Một cuốn sách về rượu vang dễ hiểu, thú vị, được cái hình thức chỉn chu thiết kế rất đẹp. Đáng đầu tư để học thêm nhiều điều. Mọi người đều biết mà, khi tặng quà, rượu vang là một trong những cái dễ tặng nhất, hầu như ai cũng thích, không để uống cũng để mời khách hoặc để trưng, hoặc sống ảo đó. Nên chỉ cần đọc thêm mấy cuốn như này để biết chọn rượu nào cho hợp lý thôi các bác đã giải quyết được 50% vấn đề xã giao rồi còn gì :))))
