Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook” – Day 7
Link: https://www.facebook.com/photo/?fbid=705772225682296&set=a.385595794366609

“Chỉ cần một que diêm nhỏ cũng có thể tạo nên một đám cháy lớn.”
Sự sụp đổ của niềm tin từ công chúng cũng như vậy. Chỉ cần một thông tin mà doanh nghiệp đang che giấu, bưng bít bị phanh phui, mọi nỗ lực xử lý khủng hoảng, mọi giá trị doanh nghiệp dày công xây dựng trong thời gian dài cũng trở nên vô nghĩa. Để minh hoạ cho phần này, tác giả đã nói về câu chuyện của K – “ông trùm” sở hữu thương hiệu lụa Việt Nam vang bóng một thời (ai cũng biết là ai nên mình lược thông tin nha). Dù K đã thực hiện theo từng bước xử lý khủng hoảng rất bài bản, nhưng cũng không thể cứu vãn sai lầm nghiêm trọng trước đó: Lừa dối khách hàng về xuất xứ của sản phẩm.
Một nửa sự thật vẫn không phải là sự thật
Từ trường hợp kể trên, có thể thấy rằng không phải thông tin nào cũng chính xác hoàn toàn. Chúng ta có quyền nghi ngờ mọi thông tin được đưa ra trên mạng. Những bài viết review sách của mình cũng không ngoại lệ, thậm chí những thứ được viết trong cuốn sách này cũng thế. Mọi người đều có quyền truy vấn, tra cứu để tìm ra những dữ liệu phù hợp. Sách và những kiến thức đã như thế, vậy thì đối với báo chí, mạng xã hội và các phương tiện truyền thông mọi người lại càng nên cẩn trọng.
Ví dụ: Từng có một bài báo nói rằng EU từ chối nhập khẩu thuỷ hải sản Việt Nam vì phát hiện dư lượng hoá chất. Trên thực tế họ chỉ từ chối nhập khẩu 2 container của một chuyến hàng tại thời điểm đó. Bài báo gốc đã không đăng tải đầy đủ thông tin, báo chí lại diễn giải vấn đề theo hướng tiêu cực, các cuộc thảo luận trên mạng xã hội lại đưa vấn đề đi xa hơn khiến cho thông tin bị sai lệch hoàn toàn. Hay những bài viết nói về việc nhịn ăn gián đoạn gây ảnh hưởng tới sức khoẻ, nhưng thực chất số mẫu nghiên cứu lại được lựa chọn trong thời điểm không mấy phù hợp (mình sẽ dẫn lại link bài đó dưới comment nha).
Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, khi có vấn đề, hãy luôn nhìn nhận trách nhiệm từ bản thân trước
Không ai có thể quên vụ việc với Tân Hiệp Phát từng gây ồn ào một thời. Khi niềm tin đã sụp đổ, đừng làm cho đám cháy lan rộng hơn bằng cách thách thức dư luận, đổ lỗi cho người tiêu dùng và trốn tránh trách nhiệm. Dù thực hư ra sao, khi sản phẩm có vấn đề, doanh nghiệp không thể tránh khỏi sự liên đới. Trong những trường hợp như vậy, hãy thẳng thắn nhìn nhận lỗi sai, đặt trách nhiệm đối với người tiêu dùng lên hàng đầu. Những nỗ lực của bạn có thể không giúp bạn lấy lại hình ảnh ngay, nhưng người ta có câu “mưa dầm thấm lâu”. Từ từ bạn sẽ vực dậy lại thương hiệu bằng những nỗ lực, sự kiên trì và sự chân thành khi tiếp cận khách hàng.
Kết lại chương này, một thông điệp mà ai cũng rút ra được đó chính là “một lần bất tín, vạn lần bất tin”. Vậy nên các doanh nghiệp hãy cố gắng phòng cháy hơn chữa cháy. Duy trì thông tin minh bạch và mối quan hệ tốt đẹp với công chúng và các thế lực truyền thông không còn là một đề xuất, mà là ưu tiên hàng đầu trong kỷ nguyên truyền thông 3.0 hiện nay.
