[2025] Ngày 8 – Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook”

Published by

on

Link: facebook.com/finypham/posts/pfbid0cFw1taMZXtxgS14aefmj5Q5tLvPBBapdpTmXnF2awioyWvWpJ3YU5NEqV7Gu7cy7l?rdid=2Dfl3C3kq12SCxIg&share_url=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2Fshare%2Fp%2F177xXc5dRE%2F#

Challenge “Luyện viết 30 ngày trên Facebook” – Day 8

TRÒN 1 NĂM NGÀY PHÁT SÓNG “ANH TRAI VƯỢT NGÀN CHÔNG GAI

Hôm nay, mình cho phép bản thân viết về một điều gì đó không theo kế hoạch, không theo khuôn mẫu, cũng không mang tính chất cung cấp thông tin, kiến thức. Chỉ đơn giản là một người hâm mộ đang thể hiện tình cảm của mình với chương trình mà cổ rất yêu thích – “Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai” (ATVNCG). Có lẽ, dùng từ yêu thích là không đủ để truyền tải hết những cảm xúc trong lòng mình lúc này. Vì ATVNCG đã mang đến cho mình quá nhiều thứ: tiếp thêm cho mình động lực để làm những điều mình chưa bao giờ dám làm, xoa dịu nỗi nhớ nhà, làm cho sự kết nối giữa mình và những giá trị văn hoá, nghệ thuật nước nhà trở nên sâu sắc hơn.

Một năm về trước, mình chỉ xem chương trình vì đơn giản là mình muốn ủng hộ YeaH1. Vì mình biết về những khó khăn mà YeaH1 đang gặp phải, nên mình đã xem Chị Đẹp Đạp Gió Rẽ Sóng Mùa 1 mỗi tuần thì mình cũng chờ đón Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai. Từ giây phút nghe ca khúc chủ đề “Hoả Ca”, mình đã cảm nhận được những lời động viên mạnh mẽ của bài hát.

“Vì sử sách không ghi tên những người đàn ông bỏ cuộc…”

“Những giấc mơ này, đâu chỉ một lần…”

“Ta có vô vàn ánh sáng….”

“Vươn đôi tay để cho đam mê bốc cháy dưới ánh Mặt Trời…”

“Là từng ngày tháng cưỡi sóng lướt gió hát bên tai. Là ngày mình cất bước đốt cháy hết những chông gai. Cho phút giây này, rực rỡ huy hoàng… “

“Call Me By Fire!”

Bài hát ấy không chỉ là một bài hát, mà còn là một liều dopamine giúp mình vực dậy trong những ngày mệt mỏi, không còn muốn chiến đấu và chỉ muốn buông xuôi. “Hoả Ca” nhắc cho mình nhớ rằng, ai cũng chỉ sống có một lần. Đừng để thời gian trôi qua lãng phí, đừng sợ thất bại, cứ thử một lần làm hết sức, cháy hết mình. Và như thế, mình đã thử làm rất nhiều điều mà lần đầu tiên trong đời mình làm: nhận xây kênh TikTok cho khách hàng dù trước đó đã thử rất nhiều mà vẫn flop thảm hại; làm guest speaker cho talkshow với người chị mình đã ngưỡng mộ từ lâu; đứng trước mặt sếp và nói thật to, thật dõng dạc: “Em muốn làm leader, anh hãy cho em thử tập sự đi!”; …

Một lần “rực rỡ huy hoàng” theo cách mình muốn, hãy cứ thử đi!

Qua từng công diễn, mình nhìn thấy 33 người đàn ông phải thử, phải làm, phải trải nghiệm những điều họ chưa từng làm trong đời. Qua từng bài hát, mình đọc được những thông điệp sâu sắc trong đó. Không chỉ có những ca khúc tình yêu lãng mạn, những bài hát thể hiện cái tôi của người nghệ sĩ, mà chương trình còn mang đến một loạt những sân khấu đầy xúc động như:

Mẹ Yêu Con

Chuyện Nhà Bé Thôi, Con Đừng Về

Ba Kể Con Nghe x Dưới Ánh Đèn Sân Khấu

Tỉnh Thức Sau Giấc Ngủ Đông

Thu Hoài

Làm cho nỗi nhớ nhà trong lòng mình trở nên khắc khoải, như ngọn lửa thiêu đốt những suy tính về cơm, áo, gạo, tiền từ trước tới nay. Đợt vừa rồi, đúng là mình quyết định về nhà vì một sự kiện đặc biệt của người bạn thân, nhưng trong lòng mình luôn suy nghĩ rằng: Về nhà đi, đừng chần chừ chi! Đời có bao nhiêu lần mình được “điên rồ” như thế, hãy dành tất cả những cảm xúc ấy cho khoảnh khắc âm thầm trở về gặp gia đình. Khi cả nhà vỡ oà trong niềm hạnh phúc, mình cảm giác như được “sống lại”. Đúng vậy, trong 5 năm qua mình chỉ về nhà 2 lần thôi. Phần nhiều là sợ tốn, sợ đường xa vất vả. Nhưng lúc ấy mình chẳng còn sợ nữa. Mình chỉ muốn tranh thủ mọi cơ hội được làm ba mẹ hạnh phúc bất ngờ như thế. Đó là kỷ niệm vô cùng đặc biệt, một kỷ niệm khó quên mà mình nghĩ cả mình, ba mẹ và em gái mình sẽ luôn luôn mỉm cười mỗi khi nhớ về.

Nhưng ATVNCG đâu chỉ dừng lại ở đó. Những sân khấu đậm chất văn hoá của chương trình như: “Trống Cơm”; “Dạ Cổ Hoài Lang”; “Mưa Trên Phố Huế”; “Chiếc Khăn Piêu”; “Đào Liễu”; “Thuận Nước Đẩy Thuyền”; đã mang đến cho mình trải nghiệm mãn nhãn, mãn nhĩ từ màn ảnh nhỏ đến hai đêm concert mà mình may mắn được tham gia. Cái cảm giác được hoà mình, hoà giọng cùng hàng chục ngàn bạn Gai Con khiến cho mình như có thêm năng lượng, đưa mình trở lại cảm giác được “xoã” hết mình mà lâu lắm rồi mình không cảm nhận được. Mình thực sự tận hưởng bữa tiệc của âm thanh làm rung động mọi giác quan, và ánh sáng như các bạn nói là “đèn đánh như sắp chuyển kiếp”. Đó là trải nghiệm rất đáng giá mà mình nghĩ sau này dù có bao nhiêu tiền cũng khó có thể mua lại được.

Thời gian trôi quá nhanh, mới đó đã 1 năm. Một năm kể từ ngày ATVNCG bắt đầu phát sóng. Một năm ATVNCG không chỉ tạo ra sức ảnh hưởng trên mọi phương tiện truyền thông, mà còn mang đến vô vàn những hiệu ứng tích cực về mặt văn hoá, nghệ thuật, và đối với riêng mình, là một sự nâng đỡ về mặt tinh thần. Cho tới giờ phút này, mình biết rằng bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, những đêm concert rồi sẽ đến encore, và tới một ngày tất cả chỉ còn là những kỷ niệm vụn vặt cuối cùng mà thế hệ của mình vẫn còn nhớ. Nhưng chắc chắn với riêng mình và tất cả các bạn Gai Con ngoài kia, ATVNCG là tất cả những gì ý nghĩa nhất và đáng nhớ nhất, của một thời tuổi trẻ nhiệt huyết, một khoảng thời gian rực rỡ, tươi đẹp mà Gai Con đã cùng nhau trân quý những kỷ niệm và phát triển một nền văn minh tuyệt vời!

#luyenviet30ngay #Day8 #GIGANTRAININGCENTER

Khám phá thêm từ Ha Phuong Pham's Portfolio

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc