Bài viết này là để ghi lại những cảm xúc của mình sau 5 buổi học trọn vẹn và ý nghĩa của khoá Content For Beginners tháng 3 năm 2026 (CBE0326) vừa qua tại GIGAN TRAINING CENTER.

1. Những ngày khó khăn đến mức mình đã muốn … bỏ cuộc trước thềm khai giảng
Chuyện bây giờ mới kể….
Ba tháng qua mình gặp rất nhiều vấn đề trong cuộc sống dồn dập cùng lúc. Tất cả khiến cho mình cảm thấy chới với và mất đi sự cân bằng vốn có, chỉ còn lại cảm giác tê liệt từ trong ra ngoài, từ đầu tới chân, chẳng muốn làm bất cứ điều gì nhưng cũng chẳng thể bỏ bất cứ công việc hay nhiệm vụ nào. Đơn giản một điều, đó là thu nhập để nuôi sống bản thân, đó là trách nhiệm và nghĩa vụ mình phải làm, và đó là kế hoạch đã được lập ra từ trước. Khoá CBE0326 này cũng không ngoại lệ, mình đã từng nhìn vào gương và cảm thấy thật tồi tệ. Một gương mặt phờ phạc, hốc hác, với quầng thâm hằn sâu, đôi mắt lúc nào cũng trũng và sưng, da dẻ thì bong tróc từng mảng còn đôi môi thì khô nứt nẻ… Diện mạo xuống sắc là một chuyện nhưng giọng nói, năng lượng và tinh thần của mình cũng ở mức đáng báo động. Lần đầu tiên trong nhiều năm trời mình sợ hãi việc xuất hiện trong trạng thái như thế này. Mình rất sợ bản thân sẽ mang tới những điều tiêu cực, hay những cảm xúc không dễ chịu cho các bạn học viên, làm cho chị Hảo thất vọng, và cũng khiến cho mình cảm thấy thêm nản lòng với bản thân.
2 tuần trước ngày khai giảng, mình đã từng muốn nhắn cho chị, hoặc xin chị một cuộc gọi để thảo luận về việc xin tạm nghỉ dạy trong khoá này… Vì một số người thân thiết khi nắm tình hình của mình đã khuyên mình: Mình không cần phải dạy nếu mình không muốn.
Mình đã suy nghĩ rất lâu nhưng cuối cùng, ngồi đọc lại từng slide, ngồi xem lại từng feedback, ngồi nghe lại từng record, mình lại cảm thấy nếu dạy khoá này có thể mình sẽ phải đối diện với rất nhiều khó khăn, nhưng mình cũng sẽ học được rất nhiều điều mới. Nhưng nếu mình chọn không dạy, chọn bỏ cuộc ngay lúc này, chắc chắn mai sau mình sẽ hối hận và có thể chị Hảo cũng sẽ cảm thấy hối hận vì niềm tin và cơ hội chị đã trao cho mình.
Vậy nên mình quyết định, mình vẫn muốn dạy lớp CBE0326, mình vẫn muốn dấn thân và vượt qua chính nỗi sợ của bản thân một lần nữa. Mình chủ động trò chuyện với chị Nguyệt, người vừa là trợ giảng của lớp, vừa là một người chị rất thân thiết để chia sẻ với chị về những vấn đề mình đã gặp. Mình không mong cầu hay khiến chị cảm thấy phải chịu trách nhiệm với cảm xúc của mình. Khoảnh khắc mình nói với chị, mình biết mình đã tạm ổn để giãi bày. Mình chỉ muốn chị hiểu rõ để hai chị em làm việc cùng nhau thật mượt mà và trơn tru trong suốt khoá giảng này.
2. Từ buổi 1, 2 chật vật với mức năng lượng, tinh thần dưới mức âm cùng những vấn đề ăn sâu từ trong gốc rễ…
Buổi 1 buổi 2 luôn luôn là hai buổi dạy yêu thích của mình. Ngày Khai giảng đầy háo hức, đổ nền kiến thức cho các bạn, làm quen lớp mới, mình cũng tràn đầy sự hào hứng ngồi cập nhật ví dụ, sửa soạn, trang điểm để gặp lớp. Dù mình nhận feedback về nội dung giảng dạy & cách truyền đạt, mình vẫn không cảm thấy lung lay mà lại tiếp tục lên dây cót tinh thần, thử nghiệm rất nhiều điều mới trong buổi tiếp theo.
Ngày học research, mình cũng mang theo sự quyết tâm muốn sửa hết những feedback, những vấn đề mình nhận trong buổi 1, cùng ý chí mạnh mẽ, nóng lòng muốn mang đến một buổi làm bài research thật thú vị và giàu giá trị cho cả lớp. Nhưng trong quá trình dạy, mình bị đuối và cảm thấy không đủ năng lượng, tinh thần để dẫn dắt cả lớp với một sự tươi vui tự nhiên. Mình phải gồng rất nhiều, vất vả với việc cố gắng nỗ lực để đi theo từng phần trong kịch bản, tự thúc ép bản thân phải làm được việc A, hoàn thành việc B, …. nhưng càng gồng thì chính mình là người mệt trước, còn lớp cũng khó mà duy trì sức khoẻ và tâm trạng để học tập khi người dẫn dắt mang đến cảm giác kiệt sức, lúng túng.
Mình cảm nhận rất rõ sự bất ổn từ bên trong ảnh hưởng đến bên ngoài như thế nào. Trông mình lạc quan là thế, nhưng đó là lựa chọn của mình vì khi đi làm dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, sự chuyên nghiệp và giá trị mình cần đảm bảo, cam kết cho học viên, cho chị Hảo và trung tâm luôn là ưu tiên hàng đầu. Chị không thể đi theo nhắc nhở và sửa cho mình từng li từng tí, cũng không thể tốn thêm năng lượng để âu lo về việc mình phản ứng như thế nào. Mình muốn chị yên tâm và luôn cảm thấy an toàn khi trao đổi feedback cho mình – đó là cách nhanh nhất để mình phát triển và cũng là cách hiệu quả nhất để chính chị cũng từ từ giải phóng bớt những gánh nặng, tập trung nhiều hơn vào dự định riêng. Nhìn xa hơn, rộng hơn, trung tâm cũng sẽ có thêm sự vững vàng để mở rộng, phát triển và tập trung cho những hoạt động quan trọng hơn, thay vì phải xử lý những vấn đề như thế này.
Thật ra buổi 1 và buổi 2 rất ổn. Mình có thể đọc được điều đó qua cách các bạn phản hồi và làm bài tập. Các bạn hiểu bài, các bạn yêu quý và trân trọng nỗ lực của mình là điều khiến mình xúc động vô cùng. Nhưng mình biết cả hai buổi mình đều có thể làm tốt hơn và tối ưu hơn. Buổi 2 thật sự mình cảm thấy rất may mắn vì có sự tham gia của chị Hảo. Chị vẫn như thế, đầy yêu thương và thấu hiểu bên trong, mạnh mẽ và thẳng thắn bên ngoài, phân tích và chỉ ra cho mình cùng các bạn những kiến thức còn thiếu sót, mở rộng những góc nhìn mới và lần này, dù biết mình gặp vấn đề, hạn chế, chị chọn tin tưởng, giao phó để mình xoay sở và xử lý công việc theo cách của riêng mình.
Mình đã ngồi thừ ra trước slide bài giảng, trước những feedback gần cả nửa ngày mà không biết nên làm gì. Vì những feedback, những vấn đề đợt này quá sâu, quá gốc rễ, nhiều tới mức mình không biết có thể sửa được chỉ trong 1-2 tuần. Mình thảo luận và chia sẻ với chị Nguyệt trợ giảng là mình chỉ có thể sửa tối đa 50%, còn lại mình sẽ cố gắng hết sức.
Mình bắt đầu tổng hợp thông tin, phân tích và tự làm rõ với bản thân về cách truyền đạt, giảng dạy. Mình bỏ hết kịch bản, rũ bỏ lớp makeup, tập flow và ứng phó với những tình huống bất ngờ do chính mình tự tạo ra. Mình không gồng lên để tick vào hết những checklist việc cần làm, mà mình đặt mình vào tâm thế một bạn newbie bước vào khoá học này, bạn mong nhận được giá trị gì? Bạn muốn người giảng viên của bạn truyền đạt như thế nào?
3. …cho đến buổi 3, 4 với tinh thần học tập hăng say và những đôi mắt sáng lấp lánh lúc nửa đêm của cô và trò
Mình sử dụng kiến thức, tư duy sẵn có để “bào” Gemini và Notebook LLM nhiều nhất có thể. Học được cái gì mới từ Google AI Professional trên Coursera là mình áp dụng qua liền để trao đổi với Gemini, chất vấn về các chủ đề cần truyền đạt trên lớp. Mình ngồi xem lại khoá Critial Thinking của chị Hảo để rà soát thông tin, tự phản biện những ý tưởng và chia sẻ của Gemini, tự xét duyệt những kết quả trao đổi và tự định hình flow giảng sao cho phù hợp với các bạn.
Lên lớp, mình bắt đầu đưa ra ví dụ cụ thể hơn, gắn với công việc của các bạn, kèm kiến thức chuyên môn mở rộng, kinh nghiệm thực tế để chia sẻ với các bạn những điều không có trong sách vở cũng chẳng có trên slide, tất cả hoàn toàn là những chia sẻ chân thành và năng lực ứng biến mà mình vừa mới học được, mình luyện tập và thực hành ngay trên lớp luôn. Buổi 3 với rất nhiều ý tưởng sáng tạo, những sản phẩm content chất lượng được các bạn xuất xưởng chỉ trong vài phút. Những tín hiệu đáng mừng khiến mình thở phào.
Nhưng rồi mình lại nhận tín hiệu SOS từ một em học viên newbie trái ngành vì em đã trải qua 3 buổi mà vẫn cảm thấy rất … ngộp. Nếu như các bạn khác, có người đã đi làm một thời gian nên hiểu những gì mình giảng, có người bắt đầu từ số 0, hiểu được 50-60% vì cũng đã có một vài kiến thức nền tảng, thì em chia sẻ với mình em là số âm luôn, em không hiểu một chút nào. Khi em về coi lại record em mới nắm được một vài ý để tìm hiểu. Hai chị em cũng ngồi với nhau hơn nửa tiếng để xác định vấn đề. Mình nhận thức rất rõ những hạn chế của bản thân về nghiệp vụ sư phạm và cách truyền đạt, dẫn dắt newbie còn thiếu đi tính liên kết với ví dụ trong thực tế, đời sống bên ngoài. Có lẽ do mình tiếp cận với môi trường học thuật quá lâu, cùng khoảng thời gian sinh sống, làm việc ở Hà Lan khiến cho khoảng cách của mình với Việt Nam ngày một xa dần. Tuy nhiên, bản thân mình biết rằng nếu mình cố gắng để tâm hơn một chút, quan sát, lắng nghe và gìn giữ những mối liên hệ với quê hương, với những thông tin, nội dung được cập nhật liên tục trong đời sống, mình vẫn có thể truyền đạt cho em ấy. Bởi lẽ mình cũng đã sống ở Việt Nam hơn 22 năm, mình vẫn có một sự kết nối vô cùng sâu sắc với Việt Nam, mình cũng từng là người luôn giảng dạy, truyền đạt cho các bạn, các em, khái quát những kiến thức phức tạp thành những thông tin đơn giản và dễ hiểu.
Vậy, mình vẫn sẽ làm được để giúp em newbie hiểu bài thôi! Một lần nữa, trong buổi 4 mình lại tối ưu cách giảng dạy và truyền đạt, bằng những ví dụ thực tế ngoài đời sống như: bán quýt, tán gái xinh, miêu tả đồ trang sức, nhờ các bạn giúp đỡ thành viên khác trong lớp tìm thêm thông tin chứng minh cho bài viết,… Và dường như có một sức mạnh thần kỳ nào đó, một chất keo gắn kết giữa cô và trò, tụi mình làm bài tập một cách hăng hái và vui vẻ đến nửa đêm, hết bài thực hành này đến bài thực hành khác mà không ai cảm thấy mệt mỏi, dù là cuối ngày Chủ Nhật. Mình tin rằng, những gì các bạn đã thực hành trên lớp sẽ mang lại cho các bạn giá trị ngay trong buổi sáng Thứ Hai đầu tuần tại văn phòng nơi các bạn làm việc.
5. Buổi cuối không phải là kết khoá, mà chính là khởi đầu cho hành trình mới
Buổi 5 là buổi học cuối cùng của khoá CBE. Bên cạnh những xu hướng, báo cáo về thị trường lao động được mình cập nhật mới nhất, buổi cuối lúc nào cũng mang không khí bịn rịn xen lẫn những khoảnh khắc đáng nhớ. Bởi lẽ, ai có mặt trong buổi cuối này sẽ cảm thấy từng giờ từng phút đều rất xứng đáng! Buổi 5 tràn ngập những chia sẻ thực tế và ý nghĩa từ mình, chị Hảo, chị Nguyệt dành cho các bạn. Nhưng với lớp CBE0326, buổi cuối thậm chí còn đáng nhớ và ý nghĩa hơn rất nhiều khi các bạn được xem hai Giảng viên sửa CV, Portfolio, xem quy trình tuyển dụng chuẩn chỉnh gồm các bước như thế nào, lắng nghe những câu chuyện làm nghề, những chia sẻ và chiêm nghiệm từ những người đi trước,… Lần đầu tiên mình hoàn toàn rũ bỏ sự e dè và ngại ngùng, thực sự đứng ở vai trò là một người đi trước, chia sẻ góc nhìn thực tế, thể hiện phần con người quyết liệt, mạnh mẽ của mình trên cương vị là nhà tuyển dụng để trò chuyện cùng các bạn.
Mình luôn luôn bắt đầu mỗi khoá CBE bằng sự hồi hộp, lo lắng nhưng rồi buổi 2,3,4 trôi qua mình lại tự hỏi sao thời gian trôi nhanh quá. Tới buổi 5 mình lại cảm thấy sao mình chỉ còn vài tiếng để gặp các bạn, để giao lưu và kết nối với lớp. Chỉ 5 buổi học nhưng bao giờ cũng vậy, sự gắn kết giữa giảng viên & học viên không chỉ dừng lại trên lớp. Ngoài đời tụi mình có thể trở thành chị em, bạn bè hoặc xây dựng những mối quan hệ thân thiết hơn, bền vững hơn. Và buổi học kết khoá không phải là điểm kết thúc, mà chính là điểm khởi đầu cho hành trình mới, nơi mà mình và các bạn tiếp tục đồng hành cùng nhau, tiếp tục hỗ trợ lẫn nhau và duy trì tinh thần học tập chăm chỉ, cầu thị, không ngừng phát triển bản thân.
Sự thành công của mỗi khoá giảng không phải chỉ có riêng mình mà còn có sự hỗ trợ, yêu thương và đồng hành của chị Nguyệt. Hai chị em biết nhau và thân nhau chưa lâu nhưng thật sự hơn một tháng qua, nếu không có sự quan tâm đầy chân thành của chị Nguyệt, không có những đoạn chat cập nhật tình hình của nhau mỗi ngày, không có những tips, feedback nhỏ mà có võ chị gửi cho mình ngay tắp lự để chỉnh liền trên lớp, không có chị hỗ trợ cho mình từ setup phòng Zoom tới recap những thông tin bài giảng nhanh chóng, hiệu quả, không có sự ủng hộ và chăm sóc của chị suốt thời gian qua, có lẽ mình khó có thể làm tốt nhiệm vụ.
CBE0326 không phải khoá giảng đầu tiên mà mình đứng lớp, thậm chí lại là khoá giảng khiến mình từng cảm thấy âu lo, chật vật vô cùng. Nhưng cuối cùng, đây lại là khoá giảng chứng kiến hành trình trưởng thành của mình, thêm một lần nữa chứng minh năng lực của bản thân, và ghi lại những kỷ niệm khó quên của cả mình và các bạn học viên.
Amsterdam, Hà Lan
30/03/2026, 02:45
Cảm ơn bản thân đã nỗ lực không ngừng.
Cảm ơn chị Nguyệt hơn 1 tháng qua đã động viên và quan tâm em như một người em trong nhà.
Cảm ơn chị Hảo đã tin tưởng em, đã feedback cho em thẳng thắn, trọng tâm và dứt khoát, đã xuất hiện trong lớp để hỗ trợ em và các bạn.
Cảm ơn các bạn lớp CBE0326 vì sự hiện diện, vì tinh thần học tập hăng say và chăm chỉ.
